MỘT VÀI BÀI DỊCH HAY TRÊN REDDIT

r/AMA
u/Qplzxt (676 points – x2 golds)
Tôi từng sống và giảng dạy trong một tu viện Phật Giáo ở sâu trong Himalayas, AMA.
Chào mọi người, tôi là một giáo viên tiếng Anh từng sống và giảng dạy cho các thiền sư ở sâu trong dãy Himalayas. Tôi chưa thực sự hiểu hết Phật Giáo nhưng tôi biết khá nhiều về chủ đề này.
https://redditvn.com/post/756749804722424
Link Reddit: https://redd.it/b0quhm
____________________
u/BurtonsBees (92 points)
Các sư có dùng loại đồ uống hay sử dụng bất cứ chất kích thích nào không? Tôi biết ở Lào có những vị sư người ta gọi là “mountain man”, họ dùng thuốc phiện. Ngoài ra thì có phải họ sẽ ăn bất cứ thứ gì người khác mời không? Tôi chỉ hỏi bởi vì tôi nghĩ là tất cả sư theo đạo Phật đều ăn chay, cơ mà tôi biết có vài người ăn thịt nữa.

>u/Qplzxt (117 points)
Không, họ khá nghiêm khắc về việc này. Với loại chất khác thì họ cũng không dùng đâu.
Tôi có cơ hội hỏi về việc ăn thịt lúc đang đi cùng một vị lạt ma, sau khi có người mời ông ấy. Thường thì họ sẽ từ chối ăn thịt vì nguyên tắc của họ là tôn trọng sự sống. Tuy nhiên có những dịp họ sẽ ăn nó, nhưng cũng phải dựa trên những hiểu biết nhất định về thịt đó: Như là họ không nhìn thấy cảnh con vật bị giết, không nghe thấy tiếng lúc nó bị giết, và nó không bị giết vì họ. Việc tước đoạt đi sự sống của sinh vật nào nếu tránh được thì nên tránh, đó là điều họ nói với tôi. Nên vị lạt ma đó từ chối món thịt khi tôi đi cùng ông ấy, nhưng người ta vẫn cứ mời thôi.
Ngoài ra, các vị sư ở Tây Tạng sống ở điều kiện thời tiết khắc nghiệt và họ sẽ ăn thịt để bù đắp lại việc thiếu thốn rau củ trong vùng đó. Dù tôi chưa bao giờ chứng kiến, tôi đã đọc về việc ăn thịt trong những cuốn sách ở tu viện, còn nhìn nhận việc đó ra sao thì đó là việc của bạn.
____________________
u/banndit101 (50 points)
Bạn có nghĩ là những điều bạn học được ở đó giúp đỡ bạn trong cuộc sống không?

>u/Qplzxt (93 points)
Chắc chắn rồi! Tôi luôn nghĩ về những cuộc nói chuyện của tôi với vị Rinpoche ở tu viện. Ông ấy chỉ ra khá nhiều điều và tôi không hề nhận ra vì lúc đó cái tôi của tôi lớn quá.
Một lần nọ khi tôi thể hiện mình vui và hạnh phúc thái quá, ông nhắc tôi là không nên quá hạnh phúc (cách ông nói hơi khác). Và tôi rất bối rối, chỉ tới lúc tôi nghiên cứu nhiều hơn thi tôi mới hiểu ý ông nói là tôi không nên bám vào cảm giác hạnh phúc vì nó chỉ là thoáng quá.
Chắc chắn là tôi đã học được nhiều điều từ nơi đó.
____________________
u/GRF_McElroy (16 points)
Có phải tất cả các thiền sư đều là người địa phương không, hay người ta chấp nhận cả người ngoại quốc? Có ai không phải là sư mà cũng làm việc trong tu viện không? Và tu viện có mở cửa cho du lịch không?

>u/Qplzxt (14 points)
Tất cả các vị trong tu viện của tôi đều là người địa phương, cơ mà nó chỉ là nơi giảng dạy cho những vị rất trẻ thôi. Nên có ít vị lớn tuổi và các bài học thì tập trung chủ yều về giảng dạy kiến thức cho các sư nhỏ tuổi để họ có thể học thêm về Đạo Phật. Hầu hết các vị sư không sống cả đời trong tu viện đó, và họ sẽ đi tới những tu viện khác/ nơi khác để học về những điều khác nữa.
Tôi có gặp một người ngoại quốc là một vị thiền sư ở một tu viện khác, nên tôi nghĩ họ có nhận người ngoại quốc. Có những người ‘nhân viên’ khác trong tu viện mà không phải là sư, như là đầu bếp. Họ sẽ dạy nấu ăn, đôi khi dạy cả trồng trọt, họ sống ở tu viện và bản thân họ cũng theo đạo Phật, chỉ là không quy y thôi.
Tu viện mở cửa cho du lịch. Không cho họ ở lại qua đêm trừ vài trường hợp, nhưng cũng cho phép họ tham gia vào những biểu puja hoặc ăn trưa. Họ vẫn cho phép vài người tham quan ở lại qua đêm nếu có lý do.
____________________54279113_10210535951914581_5353713997600260096_n
u/Luprelli (15 points)
Bạn nhớ điều gì nhất khi bạn ở đó?

>u/Qplzxt (29 points)
Thật ra thì, tôi chẳng mang theo cái cốc nào, và nguồn nước chủ yếu từ sông suối và nước đó cần đun sôi trước khi uống. Nên tôi phải mượn một cái cốc tròn, và tôi thường thấy khá tội lỗi vì giữ cái cốc trong phòng quá lâu. Nên cả thời gian ở đó tôi chỉ uống đồ uống nóng thôi.
Ngoài đồ uống lạnh, điều làm tôi nhớ nhất là một cuộc nói chuyện bình thường không gặp phải rào cản ngôn ngữ.
____________________
u/thatboi42069250 (9 points)
Vậy thời khóa biểu của ông gồm những gì?

>u/Qplzxt (21 points)
Hầu như là làm giáo viên dạy tiếng Anh. Thứ 2 – thứ 6 tôi dạy 4 nhóm học, mỗi nhóm 20 người từ nhiều tầm tuổi khác nhau, từ 6 – 22. Mỗi nhóm ở một trình độ khác nhau.
Tôi thường dậy lúc 6 giờ sáng, ăn sáng cùng các lạt ma lúc 7 – 7:30, nghỉ ngơi tới 8 giờ, dạy ba lớp mỗi lớp 1 tiếng tới 11 giờ, ăn trưa lúc 12 giờ, rồi tôi sẽ nghỉ ngơi để bắt đầu giờ tự học của mình tại thư viện cho tới 4:30. Tiếp theo là dạy một lớp nâng cao, rồi sau đó ăn tối với các lạt ma vào lúc 7 giờ tối. Hầu hết thời gian rảnh tôi nói chuyện với các lạt ma hoặc các sư, và kết thân được với nhiều người.
Có ba buổi puja khác nhau diễn ra trong ngày và được thực hiện bởi các vị sư cao tuổi, vào lúc 5 giờ sáng, lúc 1-2 giờ trưa, rồi sau đó là 6 -7 giờ tối. Hầu như tôi chỉ đến buổi tối.
Vào thứ 6, từ 9 tới 11 giờ tôi, các sư được xem TV. Ngoài ra họ được sở hữu vài đồ vật cá nhân, nhưng họ không được dùng đồ công nghệ. Vài vị sư từ 20 tuổi trở đi cũng thỉnh thoảng xem điện thoại di động khi đang nghỉ ngơi, nhưng tôi nghe nói là họ sẽ bị tịch thu nếu lạt ma thấy họ chơi điện thoại như thế.
Và những ngày thứ 7 là những ngày nghỉ, tôi thường làm vài việc vặt, còn các vị sư thì chơi đá banh trong một khoảng sân nhỏ. Đôi khi tôi chơi với họ hoặc đi học, hay chỉ đơn giản là đi dạo xung quanh.
____________________
u/PipeSupertramp (16 points)
Khi trao đổi với các sư, bạn có thấy trong hành vi (ánh mắt, ngôn ngữ cơ thể, cách nói chuyện, cách thể hiện cảm xúc, các mối quan hệ với người khác, vân vân) có điều gì khác với người Châu Âu chúng ta không? Theo bạn đó là do sự khác biệt văn hóa như với các nền văn hóa khác hay đó là sự ‘giác ngộ’ trong cách họ nhìn nhận thế giới?
Cảm ơn bạn đã chia sẻ kinh nghiệm ở đây.

>u/Qplzxt (15 points)
Có chứ. Giữa các sư có một tình huynh đệ rõ ràng luôn. Dường như họ luôn đối xử với nhau như anh em trong nhà. Ở Nepal tôi thấy có một hình thái ‘nam tính’ khác hoàn toàn và đầy từ bi. Tôi nghĩ một phần do văn hóa, và cũng do những bài học họ học để dạy họ trở nên từ bi. Với các lạt ma và các sư cao tuổi, tôi cảm thấy cách họ nhìn nhận khác hoàn toàn so với người bình thường. Tôi luôn có thể kết nối ngay lập tức với các vị này. Cảm thấy như tôi đã biết họ rồi và chưa bao giờ phải thấy khó chịu với họ cả.
____________________
u/nationalspaceraven (6 points)
Họ có cho phụ nữ quy y và học hỏi cùng họ không?

>u/Qplzxt (7 points)
Có chứ! Họ được gọi là sư cô và tôi chưa thấy một sư cô trẻ nào, nhưng tôi đã gặp những vị lớn tuổi khi tới những tu viện khác.
____________________bald-blur-boy-236302
u/Kaxora (7 points)
Xin chào? Tôi cũng là một Phật tử không chuyên. Các sư thường khuyến khích loại tư duy nào khi phải trải qua một thời kì khó khăn?
Ngoài ra, những rối loạn tâm lý được họ xử lý sao? Có phương pháp hay kiểu định kiến nào như là nên để mọi việc tự nhiên không?

>u/Qplzxt (10 points)
Các vị sư thường thuộc về tăng đoàn, giá trị mà Phật Tổ dạy nằm ở trong ba viên ngọc bảo là Sangha (tăng đoàn), Buddha (dạy dỗ) và Dharma (sự thật). (Tam Bảo Phật, Pháp, Tăng)
Như thế, tôi nghĩ rằng các sư sẽ có được sự khích lệ từ chính tăng đoàn của họ, theo tôi đó là phần quan trọng nhất của thực tế.
Tôi không nghĩ những rối loạn tâm lý bị đạo Phật phán xét nặng nề, vì mục tiêu của họ là có được sự kiểm soát với tâm trí để bạn có thể hướng nó đi và sử dụng nó một cách hợp lý.
Tôi không nghĩ đạo Phật sẽ có cái nhìn khắc nghiệt, nhưng chắc cũng có phần nào đối lập. Đạo Phật tin rằng bạn có thể kiểm soát tâm trí vì bạn là chủ nhân của cơ thể này. Rối loạn tâm lý lại cho rằng ta chẳng kiểm soát nổi nó, nên tôi nghĩ chắc đạo Phật sẽ không tin vào bất cứ phương pháp trị liệu nào cho nó.
TUY NHIÊN.
Tôi không biết hết. Chủ đề này đến tầm mà những vị lạt ma tranh luận với nhau rồi.

uOfUUBwEkasJo1TYlVzrc8AXll_pzBMdoOknDOQ0PIc____________________
u/nojro (5 points)
Có điều gì về cuộc sống trong tu viện làm ông ngạc nhiên không (khác với những gì phim ảnh nói)?
Họ có đùa cợt/ hài hước không? Hay chỉ toàn nghiêm túc và trang nghiêm?

>u/Qplzxt (3 points)
Các sư đều có tự do cá nhân và về cơ bản thì mọi thứ không quá nghiêm khắc như tôi nghĩ.
Họ hay chơi đùa và yêu quý nhau như anh em trong nhà, thường là các sư tầm tuổi 20 sẽ vậy. Các lạt ma sẽ nghiêm túc hơn nhưng họ cũng không quá trang nghiêm đâu.
Các sư đều xem TV (trong 2h giờ trong 1 tuần), và họ thích phim hài và hành động lắm. Nên cũng không giống như phim ảnh đề cập đâu.
____________________
u/gekogekogeko (8 points)
Ông ở đó bao lâu?
Ở chỗ nào của Himalayas?
Tôi đoán đây là đạo Phật Tây Tạng? Theo phái nào?

>u/Qplzxt (15 points)
Tôi sống ở đó 4 tháng và nó thuộc vùng Solukhumbu ở Nepal.
Đúng là đạo Phật Tây Tạng, và theo phái Cách Lỗ, nhưng không rõ là chi nào. Tu viện mà người thầy đã mất của Đạt-lại Lạt-ma xây sau khi sau khi rời khỏi Tây Tạng chỉ cách chỗ tôi ở vài giờ.
Tôi có tham gia vào nghi lễ tổ chức bởi các lạt ma cao tuổi trong tu viện với một nhóm các sư tôi biết, nên tôi khá chắc là họ theo phái Cách Lỗ.
____________________
u/ChicagoFaucet (2 points)
Chắc mất thời gian để đi đến đó lắm, quá trình hẳn vất vả. Cơ mà khi tới đó, thì sự tráng lệ và trang nghiêm khiến ông thấy cô đơn, hay là giác ngộ?

>u/Qplzxt (2 points)
Giác ngộ, công nhận là cuộc hành trình lên đó rất khổ sở, bởi vì tôi không có luyện tập như các vị ở đó, nhưng một khi được ngồi xuống nghỉ ngơi và hiểu về tình hình của mình, thì tôi thấy vô cùng thư giãn.
Như thể tôi chẳng lo lắng gì nữa và tất cả áp lực cuộc sống biến mất khi tôi ở đó. Tôi thấy rất thoải mái và cảm thấy an toàn, chưa bao giờ tôi nghĩ chuyện này chán cả.
Sự thanh bình đó cho phép tôi cảm nhận toàn bộ cái đẹp và sự tráng lệ của núi non và văn hóa địa phương.
____________________
u/AerodynamicCow (1 point)
Bạn có biết lý do tại sao họ quyết định quy y không? Có ai thực sự toàn tâm cống hiến ngay từ đầu hay có vài người tham gia chỉ vì họ cần mái ấm/thức ăn?

>u/Qplzxt (5 points)
Có! Kiểu kiểu thế. Một trong những vị trẻ nhất rất quý tôi và luôn tới gặp tôi bất cứ khi nào cậu ấy rảnh. Cậu ấy nói là bố mẹ cậu muốn cậu thành lạt ma, ở Nepal đó là con đường quang vinh nhất. Cậu chia sẻ là cậu muốn làm cảnh sát, nhưng vẫn muốn làm cha mẹ tự hào. Nên tôi sẽ nói là không phải ai cũng cống hiến toàn tâm từ đầu đâu. Tôi nghĩ nhiều cha mẹ đưa con mình tới cửa Phật bởi vì họ nghĩ đó là con đường tốt cho đứa trẻ. Đó là với các sư nhỏ tuổi.
Tôi biết có hai vị tầm 20 tuổi rời tu viện để theo đuổi cuộc sống bình thường, họ sắp xếp đồ đạc rồi rời đi vậy thôi.
Nên tôi nghĩ có nhiều sư được đưa vào đây để được học từ nhỏ. Tuy nhiên các sư lớn tuổi hơn ở lại bởi vì họ thực sự muốn cống hiến. Họ coi lạt ma là người cha của mình, và theo những gì tôi biết thì ông ấy sẽ ban cho họ cái tên thứ hai sau một thời gian.
____________________
u/Yourhyperbolemirror (1 point)
Hoạt động ưa thích của ông lúc rảnh rỗi khi ở tu viện là gì?

>u/Qplzxt (1 point)
Nói chuyện với các Rinpoche/ chơi với các sư. Thực sự rất thú vị khi được nói chuyện với họ. Tôi có vài cuộc nói chuyện sâu sắc về nhiều chủ đề với các lạt ma, và còn được nói với cả Rinpoche về sự đầu thai, ông là một tulku (có nghĩa là ông nhớ được kiếp trước của mình). Tôi luôn học được điều mới sau đó, nên bất cứ cuộc nói chuyện nào với tôi cũng đều rất tuyệt vời.
____________________
u/pleasestahhp (1 point)
Bạn có thể miêu tả về khái niệm vô ngã trong đạo Phật cho một người phương Tây điển hình không?

>u/Qplzxt (5 points)
Vô ngã là khái niệm yêu thích của tôi! Cách tôi hiểu về nó là con người rất phức tạp. Chúng ta đều nhìn nhận về bản thân giống như một hình ảnh về bản thân mà ta có trong đầu. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ hơn bạn sẽ thấy hình ảnh đó không tồn tại bởi vì mỗi người lại có một cách nhìn nhận về người khác. Tôi sẽ không nhìn nhận bạn như bạn tự nhìn nhận bản thân. Tôi cũng sẽ không nhìn nhận bạn như cách người khác nhìn bạn. Bạn cũng sẽ không nhìn nhận tôi như cách tôi nhìn bản thân mình. HAY NHƯ NHỮNG GÌ TÔI NGHĨ là bạn đang nhìn nhận ở tôi.
Nó cho thấy rằng chẳng có một bản ngã nào vĩnh viễn cả. Chỉ tồn tại một hình thái duy nhất mà mỗi cá nhận tự nhìn nhận về mình và hình thái đó luôn thay đổi và lớn lên. (There is simply an existing form which is uniquely perceived to the individual all together and that form is in a constant state of growth and change.)
Đó là lý do tại sao bám chắc vào bản ngã rất tệ vì nó từ chối thực tế.
____________________adult-ancient-art-345156.jpg
u/pizzablunt420 (1 point)
Hơi muộn cuộc chơi, nhưng hy vọng bạn có thời gian trả lời. Theo hiểu biết của tôi thì Đạo Phật dạy rằng để đạt tới hạnh phúc thực sự thì bạn chẳng nên muốn cái gì cả. Nhưng không phải logic đó rất sai sao? Tôi muốn hạnh phúc, tức là không muốn gì. Làm sao tôi có thể không muốn gì cả khi dù sao vẫn là ‘muốn’?

>u/Qplzxt (3 points)
Phật dạy rằng bám chấp vào hạnh phúc, hanh bám chấp vào bất cứ thứ gì, đều không nên. Không cần níu giữ hạnh phúc, tích cực hay tiêu cực trong bạn bởi vì tất cả đều chỉ là cảm xúc, chúng không phải là bạn. Chúng chỉ là một phần của nguyên nhân và kết quả thôi.
Ý tưởng ở đây là, khi bạn không mong muốn gì, và chẳng bị thu hút bởi bất cứ điều gì, bạn sẽ không bị những cảm xúc thoáng qua đó làm ảnh hưởng. Điều này quan trọng bởi vì để đạt được hạnh phúc thực sự, bạn không nên bám vào các cảm xúc, nhờ thế bạn sẽ dần chấp nhận. Nếu bạn bám vào hạnh phúc, khi nó đi bạn sẽ khổ. Nên tốt nhất là không nên bám vào cảm xúc thoáng qua nào cả.
Và khi bạn không còn làm thế, bạn sẽ đạt trạng thái bình thản. Bạn sẽ để các con sóng chảy qua bạn, nó đến và đi. Và tìm ra ‘hạnh phúc’ trong việc không trải nghiệm khổ đau

r/MadeMeSmile
u/NnAaDdAa (37.7k points)
Vị thiền sư trẻ tuổi nhất
____________________
Link Reddit: https://redd.it/b0mk2u
____________________
u/pm_me_ur_chonchon (1.3k points)
Tôi muốn hỏi – liệu những sư nhỏ tuổi thế này có bị phạt vì không thiền nghiêm túc không? Con chó dễ thương quá mà. Tôi muốn tin là các vị trưởng bối sẽ hiểu cho niềm vui của tuổi trẻ.

>u/Qplzxt (1.1k points)
Sống và dạy học cho các sư trẻ ở tu viện tại Nepal nè, cái này thì tùy theo tình huống. Ngoài ra thiền không phải là hình thức cần luyện tập thường xuyên ở tuổi đó, vì họ đều chỉ tập trung vào học lịch sử của trường phái Phật Giáo mà họ theo, cùng với những bài khác như học ngôn ngữ, biện luận, cùng các hình thức khác.
Cơ mà, một vị lạt ma trong tụ viện chỗ tôi cũng chơi bóng đá rất máu me cùng các sư lớn tuổi khác, nên không phải họ lạnh lùng đâu.
Ờ thì các sư nhỏ tuổi thường xuyên gặp rắc rối nhưng không phải vì không thiền. Thường là bởi vì họ quên không nhớ bài hoặc do họ hư quá.

>>u/DaddyThiccDicc0197 (8 points)
Vậy, ông đang nói về sư thuộc dòng phái nào vậy? Xin lỗi nếu câu hỏi có hơi bất lịch sự.

>>>u/Qplzxt (14 points)
Phật Giáo được dạy thông qua các phái, và thường sẽ có những dòng khác nhau. Hai phái lớn nhất là Mahayana và Theravada Buddhism (Đại Thừa và Tiểu Thừa). Cả hai đều dạy về một mục tiêu cao nhất ( là Niết Bàn), nhưng cách dạy có chút khác biệt.
Nên mỗi thiền viện lại có một tôn chỉ và phong cách tùy theo dòng phái mà họ tu.

>>>>u/DaddyThiccDicc0197 (3 points)
Theo tôi hiểu thì Đức Phật đã Niết Bàn thông qua thiền định? Đó là lý do tại sao thiền tồn tại?

>>>>>u/BooxyKeep (6 points)
Có vài sự râu ria khác, nhưng về cơ bản là thế.
Siddhartha Gautama dành nhiều năm để tìm hiểu nhiều hình thức tâm linh và thực hành để chứng xem liệu chúng có diệt khổ không. Ông nhận ra tất cả đều không ổn và đã ngồi thiền dưới gốc cây vài ngày. Cuối cùng ông đạt được giác ngộ, và trở thành Phật.
Thiền định là một hình thức có từ trước khi Phật xuất hiện, nhưng cách ông thiền định và những hướng dẫn tâm linh của ông đã dẫn tới Phật Giáo mà ta biết ngày nay.

>>>>>u/Qplzxt (5 points)
Đây là một chủ đề khá phức tạp. Đức Phật giác ngộ thông qua thiền định và đi tới Niết Bàn sau khi chết. Cõi niết bàn thực ra là thoát khỏi Samara (tức là cái vũ trụ/thực tế mà chúng ta đang tồn tại). Đức Phật đã đạt tới khả năng nhập vào cõi Niết Bàn nhờ thiền định, nhưng chỉ đạt được điều đó sau khi chết bằng một quá trình mà Phật Tử gọi là Parinirvana. (Bát Niết Bàn)

>>u/lord_allonymous (2 points)
Bạn có gợi ý về cuốn sách nào nói về cuộc sống thường ngày trong tu viện không? Tôi luôn nghĩ việc đó rất thú vị.53334498_10210540049697023_3553127363380248576_o.jpg

>>>u/Qplzxt (7 points)
Không có, mỗi tu viện một khác. Tôi có thể giải thích cho bạn một cách cơ bản về cuộc sống ở tu viện. Hầu hết thời gian – bạn học. Phật Giáo là về giáo dục thì đúng hơn là lối sống.
Nên một ngày của bạn trong tu viện sẽ tùy theo bạn đang học tới đâu rồi.
Chủ yếu là bạn sẽ học để giúp ‘bản thể tâm linh’ của bạn tới gần Nirvana hơn. Hầu hết các tu viện đều nói rằng điều này gần như không thể đạt được trong một kiếp sống, nên các sư đều học tập không ngừng mỗi ngày.

>u/BrobearBerbil (7 points)
Chắc không chuẩn lắm vì họ không phải là sư ở Thái Lan, và chưa chắc trả lời được câu hỏi, cơ mà một người bạn người Thái kể cho tôi về trải nghiệm quy y của họ lúc tôi ở Thái. Phần lớn đàn ông nước họ đều trải qua thời kì quy y ngắn ngủi khi họ 18 tuổi, và nếu tôi hiểu đúng, nó là một cơ hội để giúp đỡ cha mẹ, nên phần lớn lũ trẻ đều vì cảm thấy tội lỗi mà tham gia thôi. Nên bạn sẽ gặp kha khá sư trẻ xem điện thoại và hút thuốc bất cứ khi nào bạn đi qua một tu viện. Tôi nghĩ có một bộ nguyên tắc riêng dành cho các thiếu niên đó vì ai cũng biết họ chẳng thèm chú tâm.
____________________
u/custardfiend (123 points)
Hồi đi thăm quan Daramshala vài năm trước, tôi nghe kể là có vài sư tin rằng các chú chó sống xung quanh tu viện là các thiền sư bất mãn, họ không vui vì đầu thai làm chó và đó là lý do tại sao tụi nó cắn người. Những chú chó tôi gặp ở đó đều rất đáng yêu, nên không rõ truyền thuyết đó thật tới đâu, cơ mà tôi thích câu chuyện mà bức ảnh này kể hơn.

>u/Konradleijon (12 points)
Đó có phải là truyền thuyết về loài chó Lhasa Apso edit Fixed the link

https://en.m.wikipedia.org/wiki/Lhasa_Apso
____________________architecture-asia-asian-236148
u/andyj2004 (2 points)
Hỏi thật nhé: Sư có được có con không?

>u/BB8_PeePeeTape (5 points)
Chưa nghe tới bao giờ. Các sư trẻ phải tới học ở tu viện hoặc là bị gia đình gửi tới, hoặc là trẻ mồ côi.

>u/angrymamapaws (5 points)
Vài người có đấy. Trong đạo Phật ở Tây Tạng thì có rất nhiều cách sống, có thể là thầy tu, sư hoặc yogi. Tùy theo môn phái/hình thức tu mà bạn tham gia.
Vài Lạt Ma cưới và có con. Các sư cô (Laminis) thì không.
Đúng là các sư nhỏ tuổi sinh sống trong tu viện thường là vì cha mẹ gửi tới vì họ không còn lựa chọn nào khác.

>u/optimistically_eyed (5 points)
Trả lời thật nhé: Sư theo đạo Phật thì sẽ không cưới vợ sinh con.
Có kiểu khác, như là các thầy thu theo trường phái Zen (và vài trường phái khác), thì họ không hẳn là sư nên họ có thể cưới vợ sinh con.
Tôi nghĩ là có những vị sư đã có con trước khi trở thành sư, và cũng có những người phá luật. Nhưng tôi đoán là cái đó thì không đúng với câu hỏi của ông.

 

Source:
https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/permalink/756749804722424/

https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/permalink/757232748007463/

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s