Nhân tình

Cái chữ buồn, viết làm sao cho hết?

Cái chữ sầu, nói thế nào cho vơi?

Đời người ngắn ngủi, tình người vì thế mà cũng hữu hạn. Cho nhau chút ân tình hỉ nộ ái ố, sau cùng lại chia xa. Tình yêu, vì sao chẳng thể bền?

Nhắm mắt lại nhớ về quá khứ, về cái gì đó thật xưa cũ, cớ sao vẫn còn tha thiết lắm thay. Cố nhân, đâu thể quên được, nghĩ lại vẫn thấy đắng cay nhiều điều. Biết lúc nào mới nguôi ngoai? Bám víu vào quá khứ, sau cùng, chỉ là tự làm khố mình mà thôi.

Tình người là giấy, chẳng phải vàng, cớ sao lại đem thử lửa. GIấy cháy tro bay mới tỉnh mộng. Giữ mãi cũng chẳng được gì. Yếu đuối vẫn hoàn yếu đuối, cô đơn vẫn hoàn cô đơn. Lòng người đổi thay, đen trắng đâu có ai ngờ.

Vạn vật bắt đầu từ cát bụi, chết rồi lại hoá thành cát bụi. Xa xôi đến đâu rồi cũng có điểm dừng, hoan hỉ đến đâu rồi cũng phải kết thúc. Cố ôm ấp trong lòng một giấc mơ không thành có còn nghĩa lí gì không?

Thời gian như nước trôi qua cầu, kí ức rồi cũng vùi vào quá khứ, có muốn vớt vát lại chút gì đó cũng không được. Vậy cớ sao còn sầu lòng làm chi, chuyện nhân tình thế thái, chẳng phải cứ muốn là được.

Ảnh

Mưa cho lòng người lắng lại, giữa chút gì đó xô bồ, bận bịu vẫn còn tìm thấy được chính mình.

Viết cho một ngày mưa.

6/6/2014

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s