Nửa đêm

Chẳng biết từ bao giờ nó lại có thói quen đi ngủ muộn, nhiều hôm là rất muộn. Thường thì 1h sáng, cũng có thể hơn. Cái dư vị của chất caffeine vẫn còn nơi đầu lưỡi, bởi nó cần mình luôn phải giữ được sự tỉnh táo, lâu dần, có lẽ thành nghiện.

Chẳng phải ham hố gì cái chuyện thức đêm thức hôm thế này đâu, chỉ là không muốn sáng sớm lại phải dậy từ lúc 4h như những ngày hè. Mùa đông luôn khiến người ta trở nên lười biếng, nó ghét mùa đông!

“Cho em được khóc nếu phút chốc em yếu lòng…”

Bản nhạc quen thuộc phát ra từ chiếc ipod, một bài hát của Bích Phương.

Nó thích Bích Phương, vì những ca khúc của cô ấy luôn gợi lại trong nó rất nhiều hình ảnh về những chuyện đã qua trước đây. Nó cũng không hiểu tại sao lại như thế, mà chính xác hơn là nó cũng chẳng buồn giải thích những điều đó. Cuộc sống mà, nếu tất cả đều có câu trả lời thì thật là nhàm chán, nó tự nhủ.

Rất khẽ, nó buông một tiếng thở dài…

Những ngày cuối tháng 11.

Lại sắp hết năm rồi. Những ngày cuối năm luôn thật bận rộn, ít nhất là với một học sinh cuối cấp như nó. Nhưng không sao, bằng cách cắt ngắn thời gian ngủ một ngày tới mức “không thể ngắn hơn được nữa” thì nó luôn có đủ thời gian để không cảm thấy quá bận. Bài vở trên lớp không quá gây khó khăn cho nó. Dù sao thì vẫn có thời gian nghe nhạc và viết đủ thứ linh tinh như thế này cơ mà.

Nó thích những lúc như thế này. Khi mà những lo âu, áp lực về bài vở đã tạm lắng lại, đêm về khuya chính là lúc để nó nghĩ về bản thân mình. Gọi là tự kỉ cũng được.

Thả mắt vào cái màn đêm đen kịt qua ô cửa kính, nó nghĩ về tương lai…

Phải chăng khi đứng trước những quyết định quan trọng, tâm lí người ta lại thường bất ổn? Nó tự hỏi. Ngay lúc này, chính giờ phút này đây, nó lại cảm thấy do dự với những gì mình đã và sẽ chọn. Tại sao lại thế?

Lại một tiếng thở dài xé màn đêm. Nó cười nhạt. “Cuộc sống mà, nếu tất cả đều có câu trả lời thì thật là nhàm chán.”

1h đêm, giật mình trở lại với hiện tại. Có lẽ mình đã miên man quá nhiều rồi. Tắt điện, leo lên giường, với tay lấy điện thoại hẹn báo thức. Dù sao thì sáng mai nó cũng không thể dậy quá muộn được. Cơ mà trước lúc đặt điện thoại lên khung cửa sổ, nó nhớ là mình có kiểm tra hộp thư đến.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s